Thế nào là Độ phức tạp (complexity) của boardgame

1. Câu hỏi đầu tiên bạn nghe thấy khi giới thiệu một game mới cho chúng bạn? Câu hỏi đầu tiên bạn nghe thấy khi khách hàng bước vào quán và cần bạn tư vấn về tựa game phù hợp? Câu hỏi đầu tiên bạn nghe thấy … chính mình nói lên khi dò dẫm qua chuyên mục Thanh lý game của các trang web bán game, hay khi lướt qua các deal bán game trên chợ? Hay thậm chí là … lý do đầu tiên tất cả chúng ta sử dụng mà không hề cảm thấy một chút tội lỗi nào khi không muốn chơi bất kì một board game nào trên đời này?
2. “Game này có phức tạp không em?”
3. Đánh giá mức độ phức tạp của một game dưới một góc nhìn khách quan, là hết sức phức tạp. Cờ vua có phải là một trò chơi phức tạp không, khi bạn có thể học luật chơi trong 5 phút, nhưng dành nhiều cuộc đời cũng không đủ để đảm bảo chiến thắng trong mọi ván cờ? Khi so sánh giữa Diplomacy, một game học luật trong 10 phút và chơi trong 6 tiếng, và Clinic, học luật trong 2 tiếng và chơi trong 3 tiếng; đâu là game phức tạp hơn? Chúng ta thường bối rối hết sức khi trả lời những câu hỏi trên, và rất thông thường, sẽ đổ tất cả mọi lý do lên đầu người chơi: game phức tạp hay không tùy thuộc người chơi có “phù hợp” hay không (!?)
4. Trong bài viết này, tôi sẽ đưa ra một phương pháp tiếp cận khách quan để đánh giá mức độ phức tạp của board game. Hi vọng rằng, với cách tiếp cận này, số phận những bộ board game đáng thương đang chồng chất trên pile-of-shame của bạn sẽ thay đổi: biết đâu bạn sẽ ngó lại chúng, và nhẫn nại cho chúng thêm một cơ hội để chứng tỏ rằng, chúng không quá “khó nhằn” như bạn vẫn đánh giá (love)

DO ĐÓ:
1. ĐỘ PHỨC TẠP LÀ SỐ BƯỚC ĐI CẦN THIẾT MỘT NGƯỜI CHƠI CẦN BỎ RA ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC MỤC TIÊU CỦA MÌNH.
Chơi một trò chơi là một cuộc hành trình, thì độ phức tạp của trò chơi sẽ là độ dài quãng đường người chơi cần đi để kết thúc hành trình đó.
2. Dựa trên cơ sở là mệnh đề trên, tôi cho rằng những câu hỏi quan trọng, bao gồm nhưng không giới hạn, chúng ta cần trả lời là:
(a) Quãng đường đó bắt đầu từ đâu: người lữ khách lên đường với những trang bị gì, anh ta là ai, bạn đồng hành hay kẻ thù có xuất phát cùng anh không …; quãng đường đó sẽ kết thúc ở đâu: làm sao anh chàng biết được chuyến đi đã kết thúc, anh có thể đi tiếp sau khi đã đến đích hay không, anh sẽ đạt được gì ở sọc đen-trắng …
(b) Anh đã đi được bao xa? Quãng đường đi đo bằng bước chân, đo bằng nhiên liệu, đo bằng nước mắt hay đo bằng nỗi nhớ?
(c) Người lữ khách cắm cúi lên đường, với một chàng lãng tử dạo bước vờn bướm ngắt hoa có khác biệt gì không? Chặng đường đó có thể đi nhanh nhất trong bao lâu, và lề mề nhất trong bao lâu?
(d) Chúng ta – người quan sát, có thể phân rã chặng đường đó theo từng bước đi hay không?
(e) Một cỗ máy cũng có thể di chuyển như vậy. Điểm khác biệt giữa một người lữ khách và một chiếc Airblade là gì: vai trò của nhận thức?
(f) Có tồn tại hay không một công thức để đánh giá về độ phức tạp của board game?

Leave a comment

Design a site like this with WordPress.com
Get started